.
"Trên con đường Raglan, một ngày thu,
Tôi thấy nàng lần đầu tiên và biết,
Mái tóc đen của nàng dệt thành tấm lưới
Mà một ngày tôi có lẽ là nuối tiếc.
Tôi thấy hiểm nguy và tôi đi hết
Dọc theo con đường bỏ bùa mê.
Và hãy để nỗi u sầu, tôi nói,
Là chiếc lá rơi trong buổi sớm mai. "
- Patrick Kavanagh
.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment